Tạm
thời không nhắc lại những tổn thất nặng nề có thể sẽ trở thành “quá
khứ” đối với người Mỹ, nhưng phía trước cũng là không ít vấn đề.
Washington sẽ viết tiếp gì vào cái mà họ gọi là “trang sử mới” tại
Iraq? Rõ ràng quân Mỹ dù đã rút đi, nhưng nhiều cay đắng còn ở lại.
Chiến tranh chưa kết thúc! Đó là thực tế đúng nghĩa
nếu nhìn cả từ hai phía Mỹ và Iraq. Với nước Mỹ, dù chiến dịch “Tân
Rạng Đông” vừa được công bố chỉ rõ nhiệm vụ của gần 50.000 lính Mỹ ở
lại Baghdad chủ yếu là huấn luyện lực lượng an ninh Iraq và hỗ trợ về
mặt hậu cần cho các chiến dịch của Iraq. Nhưng đương nhiên trong bối
cảnh an ninh hỗn loạn ở Baghdad, nơi các tay súng phiến quân không nao
núng trước các mục tiêu cấp cao được bảo vệ nghiêm ngặt nhất như khu
ngoại giao đoàn trong Vùng Xanh, nhiệm vụ “không tên” nhưng lại là quan
trọng nhất với những lính Mỹ phải ở lại Iraq là bảo vệ chính bản thân
họ.
Về phía Iraq, cuộc chiến vẫn tiếp tục bởi 2 lẽ: nội
chiến sắc tộc chưa lắng dịu và thứ hai, nhiều người Iraq vẫn tuyên bố
chiến tranh vẫn còn chừng nào chưa đuổi được lính Mỹ cuối cùng về nước.
Và “cuộc chiến” lớn nhất đối với Iraq là tự xây dựng một tương lai cho
mình trong rất nhiều bề bộn.
“Mỹ đã phải trả một giá đắt”! Lời thừa nhận của Tổng
thống Mỹ Obama trong tuyên bố chấm dứt chiến tranh tại căn phòng bầu
dục – đúng nơi hơn 7 năm trước, cựu Tổng thống G.Bush đã đọc lời tuyên
chiến với Baghdad dường như vẫn chưa đủ nói lên thực tế cay đắng mà
nước Mỹ phải đối mặt. Nói một cách đầy đủ hơn, nước Mỹ sẽ còn phải trả
thêm nhiều cái giá nữa. Về mặt chính trị, Tổng thống Obama đã không quá
khó khăn để chấm dứt cuộc chiến tranh mà từ khi chưa lên nhậm chức ông
đã luôn phản đối.
Song hoàn toàn sẽ không dễ dàng cho người đứng đầu
Nhà Trắng để định đoạt những gì cần viết tiếp vào cái mà Washington gọi
là “trang sử mới” ở Iraq, để không làm mất thể diện nước Mỹ và không
ảnh hưởng đến những chính sách đối ngoại liên đới khác. Thêm nữa, chính
quyền Mỹ sẽ còn phải đau đầu và “bị xấu mặt” khi chưa giải trình được
rõ những thất thoát trong chi tiêu tái thiết ở Iraq, đặc biệt liên quan
đến khoản tiền lấy từ nguồn thu dầu khí của quốc gia Vùng Vịnh này. Vụ
việc lằng nhằng đến mức Ủy ban liêm chính Quốc hội Iraq Sabah al-Saedi
còn đe dọa rằng Iraq sẽ khởi kiện để lấy lại số tiền này nhằm phục vụ
công cuộc tái thiết, xây dựng đất nước.
Về mặt kinh tế, Nhà Trắng sẽ phải giải đáp những
thắc mắc vì sao doanh nghiệp Mỹ chưa quan tâm đầy đủ đến Iraq – nơi
hiện Trung Quốc và một số nước khác đang đổ dồn tới đầu tư. Liệu
Washington có dám thừa nhận đó là một “nước cờ tính sai” khi mà chỉ có
2 tập đoàn của Mỹ giành được các hợp đồng dầu khí tại Iraq? Cuối cùng
nhưng lại là dai dẳng và khó khăn nhất là cái giá về mặt tâm lý.
Hội chứng chiến tranh thêm chồng chất trong xã hội
điều mà người Mỹ vốn không “lạ” từ nhiều cuộc chiến tranh trước nhưng
cũng không thể nào thấy “quen” được.
“Iraq hóa cuộc chiến tại Afghanistan” là một khía
cạnh mới trong chiến lược chiến tranh của nước Mỹ. Theo đó, hai giải
pháp tăng quân tiếp viện và thành lập các nhóm dân quân bộ lạc từng cho
phép dập tắt các cuộc nổi dậy tại Iraq sẽ được triển khai nhiều hơn tại
Afghanistan.
Song dường như không phải là một ý hay khi tái diễn
một chiến lược cho hai cuộc chiến hoàn toàn khác nhau. Những đau đớn
“kiểu Iraq” có thể chồng chất thêm tại Afghanistan và cụm từ “chiến
tranh” càng bao hàm ý nghĩa “bất tận” mà người dân Mỹ không bao giờ
muốn nhắc đến.
(Theo VOV)