Thực hiện nghị định của Chính phủ về việc mở rộng địa giới hành chính TP Hải Dương, ngày 1-7-2008, xã Ái Quốc chính thức sáp nhập về thành phố. Người dân địa phương vui mừng, phấn khởi vì quê hương sẽ có điều kiện hơn để phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội. Trong niềm vui ấy, có lẽ mong muốn lớn nhất của người dân nơi đây là vấn đề nước sạch và vệ sinh môi trường sớm được cải thiện. So với 5 xã vừa sáp nhập về thành phố thì Ái Quốc là địa bàn đông dân cư nhất. Ngoài dân địa phương, công nhân khu công nghiệp, còn có rất nhiều học sinh của các trường chuyên nghiệp, người nơi khác đến định cư làm nghề sản xuất nhỏ và buôn bán, nhu cầu về nước sạch và vệ sinh môi tường càng trở nên cấp bách.
Nguốn nước sử dụng để sinh hoạt và sản xuất tại địa phương gồm 90% là giếng khoan, 10% là giếng đào. Nước dùng để ăn, uống phần lớn sử dụng nước mưa. Vào mùa khô, các gia đình đều phải mua nước sạch với giá 50 nghìn đồng/m3, dù trạm cấp nước đã được xây dựng tại địa phương. Khắp các thôn xóm, ngày nào cũng có xe chở nước sạch bán cho dân. Mua nước với giá cao, người dân phải dùng nước rất tiết kiệm. Tiền mua nước sinh hoạt là khoản chi không nhỏ khiến đời sống của nhiều hộ càng thêm khó khăn. Trước đây, dòng sông chảy qua thôn Tiến Đạt và thôn Tiền Trung nước rất trong, người dân dùng nước sông để giặt giũ và sinh hoạt. Hiện tại, dòng sông đang bị ô nhiễm, nước có màu đen đục, cá tôm chết nhiều nên không ai dám dùng nữa. Mong muốn sớm có nước máy để dùng với giá cả phải chăng đã trở thành nguyện vọng cháy bỏng của nhân dân Ái Quốc.
Vấn đề không kém phần bức thiết là vệ sinh môi trường và thu gom rác thải. Rác thải sinh hoạt do nhân dân tự thu gom và xử lý bằng cách đốt bỏ. Cũng không ít người thiếu ý thức đổ rác ra sông, ra lề đường... gây mất vệ sinh môi trường và mỹ quan làng xóm. Thôn Tiền Trung có một bãi rác riêng đặt cạnh bờ sông. Chiều chiều rác đốt gây khói mịt mù. Mùi khét theo gió bay vào từng thôn xóm, khiến người dân rất khó chịu và bức xúc. Trong thôn, xóm, nhiều gia đình đã họp và quy định việc giữ vệ sinh chung của từng khu vực dân cư song vẫn không giải quyết triệt để được vấn đề rác thải. Làng nào, xóm nào cũng có những bãi rác nhỏ tự phát sinh. Cạnh các con đường bê-tông, thỉnh thoảng lại gặp những bao rác. Trên các dòng mương, cạnh các khu vực có đông dân sinh sống, rác thải ni-lông nổi lều bều trên mặt nước, thậm chí có cả xác gia súc, gia cầm. Khu vực chợ Tiền Trung, hằng ngày, lượng rác thải ra rất lớn. Lao công thu gom không xuể. Khi có gió to, rác bay ra cả đường 5. Tại khu đô thị mới Nam Quang, người dân xây nhà ở, rác thải xây dựng cũng không được thu gom hợp lý.
PHƯƠNG NGOAN (Thanh Hà)