Thứ tư, 08/02/2012 04:01AM
Từ ngày 08-01-2011, Báo Hải Dương phát hành hằng ngày với các ấn phẩm: Hải Dương hằng ngày và Hải Dương cuối tuần. Báo Hải Dương hằng tháng phát hành từ 20-22 hằng tháng. Báo Hải Dương Online cập nhật tin tức liên tục trong ngày !
Năm mão, nói chuyện mèo
Sự tích hổ vằn
  03/02/2010 06:55:15 AM

Thời ấy dưới trần gian chỉ có người, chưa có loài vật.

Một hôm nhà Trời ngồi uống rượu với Thái Thượng lão quân và đánh cờ tiên. Trời định ăn uống xong mới sai lính hầu mang xương xảu cho vào lò bát quái đốt thành than để khử trùng, rồi luyện thành bột, nặn ra một số con vật cho xuống hạ giới để làm bạn với con người vẫn đang mông muội. Ai ngờ, tên lính hầu nhanh nhảu đoảng, cứ thế mang cả thùng xương, ra cổng trời hất tung lên. Những miếng xương to nặng rơi xuống trước thành những con vật to đùng như voi, hà mã, cá voi, cá sấu, khủng long. Miếng xương nhỏ hơn thì biến thành những trâu, bò, ngựa, hùm, beo, khỉ, vượn, hươu, nai. Còn lại những mẩu xương bé nhỏ thì thành  loài thỏ, nhím, chồn, cáo, chuột, ếch nhái...

Để phân biệt, trời cho mỗi loài một chiếc áo màu: con trâu thì đen, con ngựa thì trắng, con bò thì vàng sẫm, con chồn màu gio v.v... Riêng con hổ có màu vàng tươi. Đấy là miếng xương hầm với nghệ, nhà trời đang ăn bị sặc nhè ra, còn sót lại.

Thuở ấy, các con vật trên trái đất chung sống hoà bình. Chúng chỉ ăn cỏ cây hoa lá, thân thiết với  nhau như con một mẹ sinh ra. Một đêm trăng thanh gió mát, loài vật nhảy nhót thề nguyền với trời đất sống chết có nhau. Kẻ nào vi phạm lời nguyền phải đi biệt xứ. Đêm, chúng quây quần lại thành vòng tròn tìm chỗ ngủ. Con bé nhất như chuột, cóc nhái, thỏ nằm vòng trong, sau là lợn, dê, nai và những con to lớn như voi ngựa, lừa, trâu, bò nằm ngoài cùng.

Khi mặt trời lên, chúng dậy ra sông uống nước, rồi đi tìm những bãi cỏ non ăn. Cũng có vài loài vật thích leo trèo tìm quả chín hoặc bóc hạt ra nhấm nháp. Chúng nhảy nhót vui đùa sống thật thanh bình...

Nhưng chỉ ít lâu sau, các loài vật sinh đẻ rất nhanh. Và đồng cỏ thì có hạn, thức ăn cứ ít dần. Những con vật to lớn, đêm đêm đói quá nằm không sao ngủ được. Trong số đó có con hổ to lớn, màu vàng như củ nghệ. Nó khoác lên mình bộ áo trông thật đẹp, khiến cho loài trâu, lợn nai dê cũng ghen tỵ. Hổ suốt ngày tha thẩn đi tìm cỏ cây.  Nó đi vào rừng sâu tìm được một cánh rừng đầy hoa cỏ. Nó ăn thoả thích và chợt nghĩ: Nếu về báo cho cả bầy đàn biết, thì cũng chỉ ít lâu cánh rừng này lại chỉ xác xơ mà thôi. Vì thế trở về đàn, nó đã nói dối:

- Các bạn ơi, ở phía trong kia chỉ toàn núi đá sỏi. Không có gì hết.
Con cáo ranh mãnh hỏi: Vậy sao cậu không về, mà ở lại đến bây giờ?

- Tôi bị ốm. Phải nằm liệt tại đấy. Bạn nhìn đây!
 Con hổ thót bụng lại giơ bộ xương ra một cách khổ sở. Nó nhe hàm răng nhọn sắc, lè lưỡi cố nhè ra chút nước dãi để tỏ ra mình đang ốm.

Những con lợn, con trâu khờ khạo đều tin hổ thật thà. Chúng không biết đến khi mặt trời lặn, con hổ đã lẻn đi. Lần này nó không quay lại nữa. Nó đã tới cánh rừng sâu và làm chúa tể ở đó. Chẳng bao lâu, con hổ to béo đẫy đà. Nó sinh ra lười nhai cỏ, và thích uống mật ong, thích nhai trứng chim. Nó thấy những thứ đó có vị ngọt thơm chứ không dai và đắng như cỏ. Quả thực ăn những thứ ấy con hổ khoẻ, các cơ gân  của nó cứng cáp dẻo dai hơn nhiều. Vuốt sắc dài ra... Tiếng kêu âm vang. Hổ chạy nhanh như gió thổi, các loài chim chóc trên cây giật mình bay tán loạn như cháy rừng. Nó thấy mình oai phong lắm.

 Sau mấy lần trăng tròn trăng khuyết, con hổ trở nên to lớn, đi đứng oai vệ. Tấm da vàng choé, các con vật  nhìn thấy phải kiêng nể.
Có một lần, con voi già đi lạc đường vào khu rừng sâu, gặp hổ. Nó mừng quá chạy xô đến:

- Ôi kìa hổ, Thế lâu nay cậu ở đâu? Cuộc sống thế nào?
- Voi à, tôi ốm quá, không thể về được, các bạn hãy thông cảm cho...
- Ốm ư, trông béo tốt, khoẻ mạnh thế này mà - Con voi nói - Các bạn vẫn nhớ cậu. Không biết cậu ở đâu mà tìm.

Biết không nói dối được, hổ phải nói thật, rằng mình đã có một chỗ sinh sống tận rừng sâu.
Chuyện ấy đến tai cả bầy. Chúng nhao nhao tìm đến nơi hổ ở để chung vui với bạn.
Ngày lên đường, tất cả  lũ lượt kéo đi, đông không biết bao nhiêu mà kể.

Chẳng ngờ con hổ lên tiếng:
- Này, các bạn đi tìm chỗ khác đi. Đây là đất của tôi!
Con hươu cao cổ quát:
- Không được, trước đã ăn thề sướng cùng hưởng, khổ cùng chịu... Sao mày nhanh chóng nuốt lời hứa thế?

Thế là lời qua tiếng lại, om sòm cả khu rừng. Con hổ quyết không nhượng bộ, càng trở nên hung dữ. Bọn dê, nai, trâu, bò, lợn thi nhau mắng nhiếc hổ là kẻ tham lam, ích kỷ và phản bạn. Con voi từ tốn đủng đỉnh đi bước một, con chuột chỉ cười rúc rích, con cóc nhảy chồm chồm len vào trước mặt các bạn chắt lưỡi. Con nhím co người xoè ra bộ áo có những múi chông nhọn hoắt tức giận nhưng chẳng biết làm gì. Hổ đứng ghếch hai chân trên một tảng đá, đuôi cong lên, mặt nhăn lại nhe hàm răng sắc nhọn, gầm gừ thách thức cả bầy. Nó cãi rằng đã bỏ công sức ra đi tìm đất mới, và bây giờ nó làm chủ. Có kiện lên ông giời nó không chịu.

Con nai vểnh tai lên nghe, vốn là kẻ hiền từ ngơ ngác là thế, nhưng bấy giờ  nó giận sôi lên, mắng chửi hổ là kẻ  khốn nạn, bỏ bạn bầy.

Hổ gầm lên lấy bàn tay tát vào mặt con nai ngã chúi xuống đất, mắt đổ lửa. Tức thì cả bầy lao vào cứu bạn. Con sói cào đuôi hổ, con voi lấy ngà vẩy tung con hổ ra xa, con ngựa tiện thể đá trái một cú, con trâu hất đôi sừng nhọn lên khiến  hổ mất đà. Hổ sợ, bỏ chạy vào rừng sâu.

Con nai chết. Cả bầy đem chôn, và tìm cách trả thù cho nai. Thỏ, vượn chạy đi vơ cỏ khô, khỉ tìm đá đánh lửa, đốt. Khói mù mịt. Hổ chạy đằng đông gặp lửa, chạy phía tây gặp khói. Đi về phía nam gặp voi, đành vòng lên phương bắc tìm đường trốn. Nó bị lửa khói hun, biến màu da vàng như nghệ thành màu xám vằn vện, loang lổ như bây giờ.

Nó xấu hổ lắm không dám trở về nhập bầy đàn nữa. Nó cứ  trốn sâu mãi  vào rừng già. Lâu lâu mới mon men ra bìa rừng nhìn bạn cũ mà hổ thẹn. Hổ thù hận lũ hươu, nai, lừa, ngựa, trâu, bò. Có dịp là xông vào cắn xé đến chết, và ăn thịt. Cũng từ đó hổ không ăn cỏ nữa, biến thành loài thú dữ.

THIÊN GIA TRANG kể