Nhà thơ-dịch giả
Dương Tường
“Hổ” thường được gắn với hình ảnh thủ lĩnh.
Từ những “hổ tướng” trong lĩnh
vực quân sự, danh xưng này dần được chuyển sang nghĩa thủ lĩnh, người
cầm đầu -
“leader” về mặt tinh thần trong lĩnh vực văn hóa.
Nhân năm hổ, mời các bạn theo dõi một bàn tròn về chủ đề "Thủ lĩnh văn
hóa"
với các vị khách mời: Chủ tịch hội Nhà văn Việt Nam, nhà văn Hữu Thỉnh;
Chủ tịch
Hội Mỹ thuật Việt Nam, họa sĩ Trần Khánh Chương; nhà thơ - dịch giả
Dương Tường,
nhạc sĩ Dương Thụ.
Trước hết, xin hỏi quan niệm của các ông: Thế nào là thủ lĩnh?
Dương Tường: Thực ra, tôi không khoái cái từ “thủ lĩnh”
lắm. Theo cách hiểu của
tôi, “thủ lĩnh” mang một hàm nghĩa về quyền lực, uy quyền hơn là ảnh
hưởng do uy tín, bởi thế nên dùng để chỉ người đứng đầu một tổ chức
kiểu như phe phái hoặc băng đảng thì thích hợp hơn là dùng trong lĩnh
vực văn
chương-nghệ thuật.
André Breton viết Tuyên ngôn của chủ nghĩa siêu thực đấy, nhưng người ta
đâu có gọi ông là “thủ lĩnh siêu
thực Pháp”.
Cũng không mấy ai gọi Paul Cézanne là “thủ lĩnh hội họa hiện đại Pháp”
mặc dù
hầu hết các sách lịch sử mĩ thuật Pháp đều nhắc đến ông như là người mở
đầu thời
kì hiện đại.
Tất nhiên, cũng có những trường hợp ngoại lệ như: Maxime Gorki có
thể coi là thủ lĩnh của chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa, hay Tố Hữu
có thể
gọi là thủ lĩnh chính thống của thi ca Cách mạng Việt Nam trong một thời
kì dài.
Trong lĩnh vực văn chương-nghệ thuật, để chỉ những người có vai trò và
ảnh
hưởng quan trọng hay quyết định đối với một giai đoạn phát triển hay một
trào
lưu, tôi ưng dùng những từ như tiên phong, khai phá, mở đường hay đầu
tàu hơn là
từ “thủ lĩnh”.
Hữu Thỉnh: Trong sáng tác, mỗi nhà văn là một thủ lĩnh.
Có bao nhiêu nhà văn
thì bấy nhiêu thủ lĩnh. Thủ lĩnh thực sự của nhà văn là chính họ, ông
chủ tịch
hội nhà văn chỉ đứng đầu về mặt hành chính, tổ chức, tập hợp mà thôi.
Tôi thấy không có lý do nào để so sánh người thủ lĩnh và con hổ cả. Mọi
ví von,
so sánh đều khập khiễng. Con hổ đại diện cho ai? cho cái gì? là thủ lĩnh
của ai?
nó là thủ lĩnh của luật rừng chăng?
Trần Khánh Chương: Trước hết, thủ lĩnh là người đứng
đầu. Thứ hai, thủ lĩnh cũng
là người “đứng mũi chịu sào”, vạch ra các phương hướng, biết lắng nghe,
biết tập
hợp mọi người, đứng ra đôn đốc, giải quyết những công việc chung của một
hội,
nhóm, tổ chức…
Con hổ là một cá nhân, một cá thể, là hình tượng mạnh mẽ - chúa sơn lâm.
Nó
có thể rất “dũng”, rất mạnh nhưng tôi nghĩ nó không có trách nhiệm với
cả đàn,
với đồng loại của nó.
Con hổ chưa phải là thủ lĩnh vì nó chưa, hay nói cho chính
xác hơn là không tập hợp được “công dân của sơn lâm” đi theo một hướng,
tiến tới
một mục tiêu nào đó chứ có sức mạnh chỉ để “dọa người khác” thì không
“xứng” làm
thủ lĩnh.
Dương Thụ: Trong lĩnh vực văn hóa văn nghệ có lẽ không
nên hiểu chữ thủ lĩnh
theo nghĩa đen, mà chỉ nên hiểu chữ thủ lĩnh ở khía cạnh tinh thần mà
thôi. Thủ
lĩnh là người nhờ những phẩm chất đặc biệt mà có “oai quyền” một cách tự
nhiên,
khiến người trong nghề tin tưởng, nể phục mà nghe theo, làm theo, đi
theo.
Thủ lĩnh có ảnh hưởng lớn đến đồng nghiệp về mặt tư tưởng, về quan niệm
và
phong cách nghệ thuật, có sự hấp dẫn đặc biệt và khả năng lôi cuốn người
khác
theo mình với tính cách một kẻ dẫn đường, tiên phong.
Thủ lĩnh văn nghệ không do bầu bán, không do chỉ định, càng không thể tự
phong. Họ được đồng nghiệp thừa nhận một cách tự nhiên, mặc dù họ chẳng
giữ một
trọng trách nào. Ở một ý nghĩa nào đó, họ có cái oai quyền của hổ, một
con vật
được mệnh danh là chúa sơn lâm.
Trong quá khứ, Việt Nam đã có nhiều thủ lĩnh trên các lĩnh vực văn hóa.
Ví như
Nhất Linh, Khái Hưng từng được xem là thủ lĩnh của Tự lực văn đoàn, Hàn
Mạc Tử
là chủ soái “thơ điên”... Xin được hỏi, các ông nghĩ thế nào về những
thủ lĩnh
này?
Dương Tường: Vẫn theo mạch suy nghĩ trên, mình không
nghĩ Khái Hưng, Nhất Linh
là ‘thủ lĩnh” của Tự lực văn đoàn hay Hàn Mặc Tử là “chủ soái thơ điên”.
Điều
chắc chắn là các vị ấy, cùng với nhiều vị khác như Thế Lữ, Nguyễn Tuân
... với
vai trò tiên phong mở đường đã “bẻ ghi” cho văn thơ Việt Nam chuyển sang
một
giai đoạn phát triển mới.
Hữu Thỉnh: Nói về văn chương, phải nói rằng chúng ta có nhiều
nhà văn tên tuổi,
hết thế hệ này nối tiếp thế hệ khác. Mỗi người đều ghi dấu ấn cá nhân
của mình
hết sức độc đáo và tất cả họ đã tạo nên bề dày của văn học đất nước.
Đối với Hàn Mạc Tử, mặc dầu tác phẩm của ông để lại không nhiều thế
nhưng ông
là một nhà thơ lớn. Với Nhất Linh, Khái Hưng, hai ông đã đánh dấu cho sự
phát
triển của tiểu thuyết Việt Nam.
Cũng chính nhờ tài văn chương giúp các ông đóng vai trò chủ xướng của Tự
lực
văn đoàn, một tổ chức văn học mang tính chất hiện đại, mở đầu cho thế kỷ
20. Qua
Tự lực văn đoàn, Nhất Linh, Khái Hưng đã tập hợp được đông đảo những
người nổi
tiếng, giỏi giang và có tài năng thực sự, nhờ thế, tính chuyên nghiệp
trong văn
chương được đẩy lên.
Bên cạnh đó, các giải thưởng của Tự lực văn đoàn rất có uy tín. Nhất
Linh,
Khái Hưng là một dấu mốc như nhiều dấu mốc trên con đường phát triển của
văn học
Việt Nam.
Trần Khánh Chương: So sánh thì sẽ khập khiễng bởi vì
phong trào Thơ Mới hay Tự
lực văn đoàn là của một nhóm người. Nhóm người này có thể phù hợp với
nhau về
tính cách, về cuộc sống, suy nghĩ, khuynh hướng sáng tác… nên tập hợp
nhau lại
thì cần có một thủ lĩnh là đúng, nhưng chỉ tồn tại trong một giai đoạn.
Bên Mỹ thuật chúng tôi từ ngày đổi mới cũng có một số anh em trẻ tập hợp
nhau
lại thành nhóm phù hợp về tính cách, lứa tuổi và thậm chí là tài chính.
Họ không
phong ai làm thủ lĩnh, nhưng chắc chắn phải có một người đứng ra tập
hợp, mở
mang đường lối, khuynh hướng sáng tác… và chính người đó là thủ lĩnh
vậy.
Tuy nhiên, tôi cho rằng những kiểu thủ lĩnh như vậy không tồn tại được
lâu dài.
Bởi lẽ trong các nhóm, hội, mỗi thành viên lại có cách, có hướng phát
triển khác
nhau... Nếu như có “một cuộc cách mạng nổ ra” trong chính các hội, nhóm
này thì
lẽ dĩ nhiên thủ lĩnh cũng không còn.
Và, tính chất thủ lĩnh chỉ phù hợp với một nhóm, trong một giai đoạn nào
đó
kiểu như Tự lực văn đoàn, phong trào Thơ Mới chứ không thể có thủ lĩnh
cho một
tổ chức xã hội nghề nghiệp rộng rãi kiểu như… Hội Mỹ thuật Việt Nam.
Dương Thụ: Thủ lĩnh thì tạo ra được phong trào, tức là
tạo ra được cái nền
chung để từ đó xây nên ngôi nhà mới. Thủ lĩnh có thể không có thành tựu,
nhưng
những thành tựu của người khác sẽ được xây trên cái nền đó.
Trong Tân nhạc, cùng thời kỳ với Thơ Mới cũng có nhiều nhóm hình thành
như
Myosotis, Trycéa, Đồng Vọng... Thủ lĩnh nhóm Myosotis là Dương Thiệu
Tước,
nhóm Trycéa là Văn Chung, nhóm Đồng Vọng là Hoàng Quý.
Nhưng trên tất cả, theo
tôi, thủ lĩnh của Tân nhạc phải là Nguyễn Xuân Khoát, một người về mặt
tư tưởng,
quan niệm nghệ thuật, trình độ học vấn âm nhạc, đặc biệt là tấm lòng tha
thiết
với âm nhạc dân tộc đã có ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành Tân
nhạc, mặc dù
về mặt thành tựu có thể ông chưa đạt được như Đỗ Nhuận, Văn Cao, Dương
Thiệu
Tước.
Hay trong lĩnh vực khí nhạc của nền âm nhạc Việt Nam hiện đại, thủ lĩnh
trước
đây là Đàm Linh, còn bây giờ là Nguyễn Văn Nam, hai nhạc sĩ có công lớn
trong
việc xây dựng nền móng cho nền khí nhạc non trẻ của nước ta, có những
thành tựu
hàng đầu và tầm ảnh hưởng về mặt ngôn ngữ âm nhạc đối với các thế hệ học
trò.
Với vị trí thủ lĩnh và tầm ảnh hưởng của mình, một mặt khác, họ có
ảnh hưởng
tiêu cực đến sự phát triển chung không? Nói cách khác, tầm ảnh hưởng của
họ có
thể tạo ra nhiều “bản sao” và có thể hạn chế những cái khác họ phát
triển?
Dương Tường: Đúng là có trường hợp như vậy. Nhưng ngược
lại, khi những Ulysses,
Finnigan’s Wake của người khai phá vĩ đại James Joyce xuất hiện, thì
những người
nối tiếp mạch cách tân tiểu thuyết đó như William Faulner, Claude
Simon…, thay
vì chịu làm “bản sao” của ông thầy, đều đi con đường riêng của mình, tạo
ra
những nhánh phát triển khác. Thêm một lí do để mình không thích cái từ
“thủ
lĩnh”.
Hữu Thỉnh: Khái niệm “bản sao” có phải là chỉ sự ảnh
hưởng? Những tài năng lớn
thì có ảnh hưởng lớn. Nhưng ảnh hưởng để làm ra cái mới, chứ làm một
“bản sao”
thì không tốt đâu!
Trần Khánh Chương: Tôi nghĩ, trong tình hình hiện nay,
khó ai mà áp đặt được cho
ai điều gì. Đến một lúc nào đó mà nhóm, hội không thể phát triển được
nữa, chắc
chắn tự nó sẽ tan rã, hình thành nhóm, hội mới phù hợp với quy luật phát
triển.
Nó giống như một anh mới tốt nghiệp ra trường, nhận thấy hướng đi của
mình
phù hợp với nhóm, hội nào đó thì xin gia nhập, nhưng sau một thời gian,
cảm thấy
chững chạc, có khả năng tự đứng vững thì họ lại tách ra, đi một con
đường riêng
hoặc tìm một thủ lĩnh mới… Và tôi cho như thế mới phát triển được!
Dương Thụ: Những người khác chịu ảnh hưởng về tư tưởng,
về quan niệm về phong
cách nghệ thuật của các thủ lĩnh trong sáng tác nhưng không vì thế mà
gọi các
tác phẩm của họ là những “bản sao” được.
Đó chỉ là một sự khẳng định, làm rõ thêm, tạo ra những đỉnh cao mới trên
một
cái nền vững chắc mà thủ lĩnh của họ và những đồng nghiệp cùng chung một
chí
hướng tạo ra. Đấy không phải là một hạn chế mà là những sự chịu ảnh
hưởng tích
cực.
Nếu chọn cho mình một thủ lĩnh văn hóa trong quá khứ, các ông chọn
ai? Vì sao?
Dương Tường: Tôi không chọn ai cả. Lý do nằm cả ở phần
trả lời câu hỏi 1 và 3.
Dương Thụ: Chữ văn hóa hơi rộng, là một nhạc sĩ tôi để ý
đến thủ lĩnh văn nghệ
nhiều hơn.
Nhìn lại quá khứ, tôi chọn Trần Dần. Ông là một người đoạn tuyệt với cái
cũ ngay
từ khi mới bước chân vào làng văn nghệ bằng tuyên ngôn “Dạ đài”. Ông tìm
kiếm
không biết mệt mỏi những giá trị mới, những phương cách biểu hiện mới
cho thơ
văn Việt Nam, kể từ năm 17, 18 tuổi cho đến lúc ngã bệnh.
Ông đổi mới chữ và lập ra một từ vựng riêng, một ngữ pháp riêng mà một
số nhà
thơ cách tân ở Việt Nam ít nhiều đã có vay mượn ở đó. Ông đẩy xa những
khám phá
của mình đi từ nghĩa đến chữ, từ con chữ đến con âm.
Cuộc tìm kiếm này cho ông nhiều khám phá và giờ chúng ta phải tìm cách
và dốc
sức khám phá lại những khám phá của ông. Vì thế, tôi cho rằng ông là thủ
lĩnh
của phong trào văn nghệ cách tân.
Hữu Thỉnh: Chọn ai bây giờ nhỉ? Quá nhiều nhà thơ lớn
mà tôi xem như bậc thầy.
Thế nhưng, người thầy vĩ đại, có ảnh hưởng nhất đến tôi chính là văn học
dân
gian. Tác phẩm mà tôi vô cùng tâm đắc là Tục ngữ dân ca Việt Nam của Vũ
Ngọc
Phan.
Đến nay, tôi vẫn không ngừng sưu tầm, học hỏi các tác phẩm của văn học
dân
gian, từ truyền thuyết, truyện cổ, đến thành ngữ, ca dao, dân ca, tục
ngữ…
Mối
quan tâm lớn nhất của tôi hiện giờ là sưu tầm, tìm hiểu, học hỏi văn học
dân
gian của các dân tộc thiểu số như Chăm, Mường, H’mông, Thái, Tày… Nó đặc
sắc
lắm!
Trần Khánh Chương: Văn hóa là vấn đề rất rộng. Nó bao
gồm đạo đức, lối sống…
chứ không phải chỉ có riêng văn học nghệ thuật.
Nếu chọn cho mình một thủ lĩnh
văn hóa trong quá khứ, tôi cho rằng không ai xứng đáng hơn Chủ tịch Hồ
Chí Minh.
Vì Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa là người đạo đức, có lối sống giản dị, vừa
là người
lãnh đạo cách mạng vừa là người sáng tác và đặc biệt Bác Hồ là người am
hiểu và
rất quan tâm đến văn hóa, văn nghệ.
Theo các ông văn hóa phát triển ra sao khi thiếu vắng thủ lĩnh? Với
đời sống văn
hóa hiện tại, thủ lĩnh có thật sự cần thiết hay không?
Dương Tường: Sự phát triển văn hóa, nói chung, và văn
học - nghệ thuật, nói
riêng, đều cần những người khai phá mở đường như một yếu tố sine qua
non, nếu
không thì chỉ còn là cái xác ướp.
Hữu Thỉnh: (Không trả lời)
Trần Khánh Chương: Để có một “ông trùm” cụ thể bao quát
tất cả là không thể
nhưng với đời sống văn hóa thời nào cũng thế, vẫn cần một người có
chuyên môn,
có uy tín, đạo đức, lối sống tốt vẫn có thể có khả năng tập hợp được mọi
người
và là thủ lĩnh. Tuy nhiên, tính chất thủ lĩnh ở đây chỉ mang tính biểu
tượng mà
thôi.
Dương Thụ: Đoàn tàu muốn chạy phải có đầu tàu. Văn hóa
cũng vậy. Nếu không muốn
giậm chân tại chỗ hoặc tụt hậu mà muốn “chạy” thì phải có “đầu tàu” tức
phải có
thủ lĩnh. Điều đó không chỉ đúng với thời trước mà còn đúng với hiện
tại.
Có ý kiến rằng thời nay các thủ lĩnh văn hóa vừa hiếm vừa yếu. Do xã
hội dân chủ
phát triển, cá nhân tính cũng phát triển - không còn môi trường cho sự
phát
triển của các thủ lĩnh? Hoặc giả quá hiếm những người có đủ phẩm chất và
sức
mạnh tinh thần để đứng vị trí thủ lĩnh?
Hữu Thỉnh: Khi vai trò của cá nhân càng phát triển bao
nhiêu thì lại càng đòi
hỏi sự định hướng bấy nhiêu. Nếu không có thủ lĩnh - người cầm lái - thì
con
thuyền văn hóa sẽ đi về đâu? Dân chủ và tập trung đi liền với nhau.
Chúng ta
càng mở rộng dân chủ thì càng cần phải có tập trung. Đó là biện chứng
của sự
phát triển.
Trần Khánh Chương: Hiếm thủ lĩnh là vì nhiều người có
tài thật, có năng lực
thật nhưng mới chỉ cho thấy khả năng dừng lại ở việc tổ chức, tập hợp…
chứ chưa
có khả năng định hướng cho nhóm, hội mà chính bản thân họ đã khởi xướng.
Đời sống văn hóa bây giờ đã được nâng cao rất nhiều so với trước kia,
đặc
biệt là sự phát triển bùng nổ của thông tin đã mở rộng môi trường văn
hóa cho
con người với rất nhiều thuận lợi.
Rõ ràng trong một môi trường văn hóa như vậy,
việc anh lập nên một cái riêng là rất khó mà chỉ tập hợp những người
cùng xu
hướng kiểu như Tự lực văn đoàn… ở phạm vi nhỏ cùng đi theo xu hướng
chung chứ
không thể trong phạm vi lớn.
Dương Thụ: Xã hội dân chủ phát triển, cá nhân tính phát
triển chính là môi
trường tốt để xuất hiện thủ lĩnh thật sự và là môi trường tốt để thủ
lĩnh phát
huy vai trò của mình. Một xã hội thiếu dân chủ, cá nhân không phát
triển, việc
gì cũng phải biểu quyết theo chủ nghĩa tập thể mới là môi trường không
tốt.
Việt Nam hiện nay, trong nhiều lĩnh vực văn hóa văn nghệ thiếu thủ lĩnh
cũng
chỉ vì những lý do đó. Nhưng xã hội ta trong mấy năm qua đã có những
biến chuyển
tốt đẹp, đã dân chủ hơn trước nhiều, đã phần nào biết đề cao và khẳng
định vai
trò của của những cá nhân ưu tú.
Với tôi, trong khu vực văn hóa, tôi đã thấy
thấp thoáng bóng dáng của một vài thủ lĩnh. Điều này có thể là chậm,
nhưng nó
đang đến.
Trong giới trẻ hiện nay, từ góc nhìn của ông, có những cái tên nào trên
lĩnh vực
văn hóa, các ông nhìn thấy tư chất thủ lĩnh của họ?
Dương Thụ: Chưa đâu. Và nếu có thì cũng không nên, vì
nói ra như vậy cũng hơi
sớm.
Dương Tường: Tôi xin trả lời gộp cả hai câu hỏi vừa
rồi. Mình nghĩ không phải
chỉ thời nay, mà bất cứ thời nào, những “thủ lĩnh văn hóa” - nói theo
cách của
người đề xướng cuộc đối thoại này - những người tiên phong khai phá -
nói theo
cách của tôi - bao giờ cũng hiếm.
Dù sao, kể từ thời kỳ Đổi Mới, những cái tên như Nguyễn Huy Thiệp, Bảo
Ninh... hay, ở một mức độ khiếm hơn, Phan Thị Vàng Anh, theo mình, cũng
có thể
kể như những nhân tố đầu tàu có ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển
văn xuôi
Việt Nam. Còn sau đó thì mình chưa thấy ai.
Hữu Thỉnh: Những người trẻ đều là những tài năng đang
trên con đường hình thành,
phát triển, hoàn thiện và chưa có điểm dừng. Thủ lĩnh văn hóa phải đạt
đến độ
kết tinh giá trị.
Điều này khó lắm, khó lắm, đòi hỏi sự vươn lên suốt đời. Chúng
ta tạo ra sự đa dạng. Nhưng càng đa dạng, phong phú bao nhiêu thì càng
đòi hỏi
kết tinh bấy nhiêu. Có kết tinh thì mới có đỉnh cao.
Trần Khánh Chương: Tôi không và chưa biết hết các gương mặt trẻ
hoạt động trong
lĩnh vực văn hóa nên cũng không dám nói ai đủ tư chất làm thủ lĩnh. Và
tôi cũng
cho rằng lớp trẻ bây giờ cũng “ngại” làm thủ lĩnh.
Chẳng hạn, tại Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Mỹ thuật Việt Nam lần thứ 7
nhiệm kỳ 2009-2014, tôi có “động viên” một Hội viên trẻ tuổi tham gia
vào Ban chấp hành
thì chị bảo: “Không. Cháu muốn vẽ hơn!”. Điều đó cho thấy người trẻ họ
muốn
thành đạt bằng cách độc lập khẳng định vai trò cá nhân của mình trước xã
hội hơn
là làm công tác xã hội ở vị trí thủ lĩnh.
(Theo TT&VH)