Trong vốn từ xưng gọi của người Việt, xưa cũng như nay, từ "thầy" chính
là một trong những từ được dùng nhiều nhất. Từ này xuất hiện ở rất nhiều
lĩnh vực, nhiều phương diện hoạt động của đời sống và trong không ít
mối quan hệ giữa con người với con người từ gia đình, nhà trường, đến
ngoài xã hội. Xin nêu một vài ví dụ: Người làm nghề dạy học gọi là "thầy
giáo". Người khám bệnh, kê đơn, bốc thuốc được mang danh hiệu "thầy
thuốc". Người chuyên công việc bào chữa cho bị đơn ở toà án (luật sư)
thuở xưa, người ta dùng từ "thầy kiện" để gọi. Rồi nữa: Nhà hiền triết,
có đức, có tài được mọi người tôn kính là thầy (Thầy Mạnh Tử). Nhiều
gia đình gọi cha mẹ là thầy/u (hay thầy/mẹ). Chủ đối với tớ cũng dùng từ
"thầy" để xưng gọi (Trước thầy, sau tớ lao xao - Truyện Kiều).
Như vậy, từ những ví dụ nói trên, chữ thầy (ngoại trừ một vài trường hợp
đặc biệt) thường được sử dụng để chỉ, để gọi người bậc trên, người có
học thức, có địa vị xã hội, người được tôn kính, nể trọng, mến yêu...
Tuy nhiên, trong các ngành nghề, các mối quan hệ xã hội thì chỉ ở nghề
dạy học, từ "thầy" mới được dùng với tần số cao nhất, với đầy đủ ý nghĩa
trang trọng và cao đẹp nhất. Cũng ít khi người ta dùng từ khác để thay
thế cho từ "thầy giáo", "cô giáo" khi tiếp xúc, khi xưng gọi đối với
những người cầm phấn đứng trên bục giảng. Người đi dạy tự xưng là "thầy
cô", người đi học, và các bậc phụ huynh gọi người dạy mình hoặc dạy con
cháu mình là "thầy cô" đã đành; người ngoài xã hội không mấy ai là không
gọi các giáo viên bằng hai tiếng trang trọng "thầy cô". Xem thế đủ biết
xã hội yêu quý nhà trường và các thầy cô giáo đến nhường nào.
Ông bà ta xưa có câu: "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư"; "tôn sư trọng đạo".
Đó là đạo lý, là nguyên tắc ứng xử của người Việt Nam xưa và nay. Gia
đình, xã hội và học sinh kính trọng, biết ơn thầy cô giáo vì thầy cô
chính là người góp phần giáo dục bồi dưỡng giúp cho thế hệ trẻ nên
người. Nhờ được đi học, được thầy giáo dạy dỗ mà nhiều người qua thi cử
đã đạt được các học vị cử nhân, tiến sĩ, đã được bổ làm quan trong
triều, ngoài trấn. Vinh hạnh của một cá nhân của một gia đình, gia tộc,
của làng quê, không nhiều thì ít đều có sự đóng góp của người thầy giáo.
Thầy cô giáo được xem là cái cầu nối giữa quá khứ và hiện tại và tương
lai, là người truyền tri thức của nhân loại cho lớp người chủ nhân mai
sau của đất nước. Hơn thế nữa thầy cô giáo còn là tấm gương còn là biểu
trưng của nét đẹp trong nhân cách, phẩm giá con người. Họ góp phần làm
nên bộ mặt tinh thần của xã hội. Họ là những người truyền đạo chữ nghĩa
cho học trò. Dạy học với họ không chỉ là nghề mà còn là nghiệp. Hẳn là
vì thế mà thủơ xưa những bậc đạo cao chức trọng, có tâm, có tài thường
lấy phương châm "xuất vi quan, thoái vi sư" làm phương thức ứng nhân xử
thế của mình. Nhiều bậc danh nho ở Trung Quốc cũng như ở nước ta thời
phong kiến, khi về ở ẩn đã tìm đến với nghề dạy học. Khổng Tử, Chu Văn
An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Cao Bá Quát... là những danh nho tiêu biểu. Người
đời ở Trung Quốc sau tôn Khổng Tử là "Vạn thế sư biểu", Chu Văn An là
thầy học muôn đời, bởi họ suốt đời tận tâm với nghề, và đã tạo được bao
sĩ tử có đức, có tài.
Dùng từ "thầy" từ "cô" để gọi những người làm nghề dạy học là một cách
để tôn vinh họ. Mặt khác đó cũng chính là xã hội đã tin cậy giao cho nhà
trường, cho những ai cầm bút, cầm phấn đứng trên bục giảng một trách
nhiệm thật nặng nề.
Vẫn biết rằng ngày nay, xã hội và cuộc sống đã có nhiều thay đổi. Vị
trí, vai trò và trách nhiệm của nhà trường, của thầy cô giáo đã khác xưa
ở điểm này, điểm khác. Thiên chức người thầy với chức năng hành nghề,
như GS.TSKH Lê Ngọc Trà từng trả lời trên tạp chí Tài Hoa Trẻ" Khó làm
được như cũ" và "đòi hỏi người thầy hôm nay theo hình mẫu như cũ là ảo
tưởng". Tuy vậy, "vinh dự và trách nhiệm bao giờ cũng đi liền nhau".
Nghề nghiệp để mưu sinh không được tách khỏi lương tâm, không được làm
hoen mờ hai chữ thầy cô.
Đến thăm Trường Đại học Sư phạm Hà Nội ngày 21-10-1964, Bác Hồ đã nói:
“Nếu không có thầy giáo dạy dỗ cho con em nhân dân thì làm sao xây dựng
chủ nghĩa xã hội được? Vì vậy nghề thầy giáo rất là quan trọng, rất là
vẻ vang; ai có ý kiến không đúng về nghề thầy giáo thì phải sửa chữa”.
Đảng và Nhà nước ta đã xác định giáo dục là quốc sách hàng đầu và thầy
cô giáo đã được đánh giá lại đúng vai trò vị trí quan trọng của mình.
Tin rằng, tất cả thầy giáo, cô giáo luôn luôn phấn đấu để xứng đáng với
lời dạy của Bác Hồ: “Có gì vẻ vang hơn là nghề đào tạo những thế hệ sau
này tích cực góp phần xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản?
Người thầy giáo tốt - thầy giáo xứng đáng là thầy giáo - là người vẻ
vang nhất. Dù là tên tuổi không đăng báo, không được thưởng huân chương,
song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh. Đây là điều
rất vẻ vang”.
VĂN THANH