Thứ tư, 23/05/2012 10:30AM
Các ấn phẩm của Báo Hải Dương: Hải Dương hằng ngày phát hành thứ 2, 3, 4, 5, 6, 7. Hải Dương cuối tuần phát hành chủ nhật. Hải Dương hằng tháng phát hành từ 20-22 hằng tháng. Hải Dương Online cập nhật tin tức liên tục trong ngày.
Truyện - tản văn
Bồi hồi tháng tư...
  28/04/2010 16:57:56 PM

Hoa loa kèn
Tôi có thói quen lang thang trên những con phố nhỏ, cần mẫn nhặt nhạnh những cảm xúc mùa vụ cho mình như một thú vui, một nhu cầu không thể thiếu. Và giật mình khi tháng tư ùa về bất chợt trên đôi vai nhỏ bé bằng hạt nắng mới vàng tươi thơm thơm mùi hương hoa của đất trời.

Tôi gặp lại tháng tư trên cánh đồng bạc màu mưa nắng của mẹ cha, tháng tư này lúa đang thì con gái phơi phới gió. Đôi lúc mẹ sẽ lo cơn bão về bất chợt làm bầm dập lá lúa xanh mơn mởn, làm mẹ xót lòng suốt một mùa dài hỏng vụ, bởi cây lúa vào giai đoạn này không được chăm sóc tốt thì đến thời kỳ lúa trổ đòng bông lúa sẽ nhỏ và lép hạt. Tháng tư này trên cánh đồng ngô cũng đã trổ cờ, râu ngô phơ phất nhờ cơn gió nhẹ đưa phấn đi khắp bãi để rồi mẹ chăm bẵm những bắp ngô non chờ tôi về nướng ăn rồi cười vang vang khắp xóm. Tôi xa nhà từ lúc nhỏ, thương bàn tay mẹ gầy suốt những mùa mong...

Tháng tư tuổi thơ bắt anh trai làm cho bằng được một cánh diều bằng giấy báo để cùng mấy đứa con trai chạy băng băng trên những cánh đồng đón gió. Và cũng từ đường bay của cánh diều tôi mới suy nghĩ về đường bay của mỗi con người trong cuộc đời này. Có phải vì thế mà tôi luôn luôn tạo cho mình những cuộc hành trình dài dằng dặc để buồn, để thương cho mắt cha ngóng chờ mỗi chiều ở cổng. Thời gian chẳng bao giờ có lỗi, chỉ có tôi đã lớn lên trong sự vô tâm như thế. Nhớ có một chiều tháng tư nào ngồi khóc giữa thành phố xa xôi...

...Và con đường sáng nay lặng lẽ vòng xe ai chở mùa qua các ngõ phố thân quen, như sợ lỗi hẹn với con người nên những nụ hoa loa kèn đang e ấp nở. Tôi giật mình yêu màu trắng tinh khôi trong bức tranh bên người thiếu nữ, hoa đang lặng lẽ làm đẹp cho phố phường trên những vòng xe nặng nhọc của các bà, các chị. Nhớ ai đã từng nói về hoa loa kèn thế này: "Không lãng mạn như hoa sữa mùa thu, cũng không ồn ã rực rỡ theo kiểu bằng lăng và hoa phượng của mùa hè, loa kèn là loài hoa gợi đến vẻ đẹp sang trọng và tinh tế, kín đáo...". Để hôm nay lang thang một mình trên phố lòng chợt vui vui mong chờ đến một ngày nào đó, vào một tháng tư bất chợt có một chàng trai mua tặng tôi một bó hoa loa kèn trắng rồi sẽ ở bên tôi suốt cuộc đời này, và thế là riêng trong tôi hoa loa kèn còn mang ý nghĩa thủy chung cùng niềm hy vọng.

Tôi có thể đứng hàng giờ từ xa để ngắm một hàng hoa loa kèn bất chợt nào vừa dừng lại trên phố, thấy thương những người đàn bà chở hoa đi bán như chở trên đôi vai mình gánh nặng của mùa vụ, của bao nỗi lo cơm áo gạo tiền mà thời gian cứ lặng lẽ trôi... Tôi chợt nghĩ về một chu trình "hoa nở hoa sẽ tàn" mà giật mình ngoảnh lại nhìn gánh hoa vừa đi vào ngõ tối... Mong sao cho hoa đừng nở bung vội vã, một ngày nữa, một đêm nữa để nỗi nhọc nhằn kịp theo gió tháng tư bay đi nhé!

Bởi biết rằng sẽ bồi hồi thương nhớ lắm tháng tư...

Tản văn của VŨ THỊ HUYỀN TRANG
 
Thăm dò ý kiến
Theo bạn, tăng viện phí sẽ :
Nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh
Chia sẻ gánh nặng chi phí với Nhà nước
Hạn chế tiêu cực trong khám, chữa bệnh
Khó khăn cho bệnh nhân nghèo
Dư luận không đồng tình
Ý kiến khác
 
 
 
Dành cho quảng cáo