Nhớ năm đầu ở xứ người, khi cụm pháo đầu tiên của năm mới vút lên cao, cũng là lúc khách khứa tản hết ra ngoài xem. Mấy đứa sinh viên bồi bàn bọn tôi và nhóm phục vụ nhà hàng cũng được ngơi tay dọn dẹp. (Hoài Linh, Đức)
Sáng nay, như thường lệ, tôi mở laptop đợi tin nhắn
bên nhà. Cửa sổ chát Yahoo đã ở sẵn chế độ tự động login. "Chị Hai ơi,
sắp đến Tết rồi. Bên đó chị có chuẩn bị gì đón Tết không? Em rất mong
chị về để...lì xì cho em :-)".
Dòng offline message của đứa em gái khiến tôi khựng
lại, ngồi ngẩn ra. Mắt nhòe dần đi. Nhanh thật. Mới đó mà đã 5 mùa Tết
trôi qua, 5 lần không được sum họp cùng gia đình. Nỗi nhớ nhà bỗng dâng
lên cồn cào, quay quắt trong tôi. Thời gian cứ lao đi vùn vụt có chờ đợi
ai đâu. Những kí ức xa xưa như cơn gió bất chợt ùa về, lật giở từng
trang nhật kí thưở ấu thơ.
Trẻ con ai chẳng mong ngóng Tết về.
Thích nhất là vài ngày sau khi tiễn ông Táo chầu trời, tầm chiều chiều,
mẹ hay đèo tôi sau xe dạo phố ngắm hoa. Khí trời giáp Tết se lạnh, tôi
co ro trong chiếc áo khoác theo mẹ len lỏi hết hàng hoa này đến hàng hoa
khác. Mênh mông bao nhiêu là lộc non, chồi biếc đua nhau khoe sắc dưới
ánh nắng vàng. Mai, đào, vạn thọ, thược dược, cẩm chướng, cẩm ly, thủy
tiên, mào gà, trạng nguyên, hướng dương... ôi thôi là nhiều. Cây kiểng
thì có bonsai, quất (tắc) thế, nguyệt quế, mai tứ quí, chuối cảnh, xương
rồng... với đủ hình thù uốn lượn. Tôi như mê mẩn đi trước vẻ rực rỡ
tràn trề của cây cỏ mùa xuân.
Thường thì tôi nhanh chóng bị cuốn vào việc mải miết
xem cây quất nào có nhiều quả nhất, cụm ớt chỉ thiên nào xôm trái nhất
để chỉ mẹ mua. Hầu như năm nào mẹ cũng chọn hai chậu cúc mâm xôi thật to
để đặt trước cửa. Mẹ bảo: "màu vàng tượng trưng cho tiền bạc, phú quý;
còn mâm cúc càng to thì lộc vào nhà càng nhiều". Tôi thích lắm cái cảm
giác được vuốt ve nhè nhẹ lên khắp bề mặt cái mâm cúc ấy. Nó gợi lên một
nỗi xúc cảm rất đặc biệt, xao xuyến đến lạ kì. Nó mơn man gan bàn tay
và len loi vào tận ngõ ngách tâm hồn của một đứa trẻ như tôi. Đến tận
bây giờ, bao nhiêu năm đã trôi qua, tôi vẫn còn nhớ như in sự mềm mại
của mâm hoa ngày nào. Thuở ấy, tôi từng ao ước, giá như mẹ có thật nhiều
tiền để mua hết tất cả những hàng cúc mâm xôi. Rồi mang về nhà, kê thật
sát các chậu cúc vào nhau, dệt thành tấm thảm hoa khổng lồ. Và tôi sẽ
thả mình lên đấy để hít hà, để mơn trớn hết cái mượt mà của hoa.
 |
| Cánh đồng hoa cải dầu ở Đức. Ảnh do tác giả cung cấp. |
Sau này, khi xa nhà đi du học, tôi có dịp thấy những
thưở ruộng bạt ngàn cải dầu(*) của nông dân Đức. Mùa trổ bông, xa ngút
tầm mắt chỉ toàn hoa cải vàng tươi giống hệt mâm cúc khổng lồ ngày nào
trong trí tưởng tượng của tôi. Quá vui sướng, tôi thả mình chạy băng
băng giữa những luống hoa vàng ươm và cười reo thích thú. Rồi tôi gieo
mình nằm trên thảm hoa, lim dim ngắm trời xanh bát ngát. Giấc mơ tuổi
thơ đã trở thành hiện thực rồi! Lòng tôi phấn chấn quá đỗi. Nhưng chợt
từ khóe mi ứa ra dòng nước mắt nghẹn ngào. Tâm trạng bỗng rối bời, thầm
hỏi bản thân: "chẳng lẽ cứ phải xa quê hương mới đạt được mộng ước của
mình ư?".
Khoảng 29 Tết là lúc nhà tôi rục rịch chung lon gạo,
miếng thịt với các bác, các chú trong họ chuẩn bị gói bánh chưng. Một
chiếc chiếu cói được trải ra ở giữa khoảng sân nhà ông nội. Trên đấy bày
la liệt nguyên liệu làm bánh: lá dong xanh ngắt, gạo nếp vo trắng ngần,
đỗ xanh đã xát vỏ vàng ươm, thịt heo ướp hành tím lấm tấm hạt tiêu đen.
Bên cạnh là dây lạt dẻo và khung vuông ép bánh. Người lớn vừa thoăn
thoắt gói, vừa rôm rả trò chuyện. Bọn trẻ con chúng tôi nô đùa nghịch
ngợm bên ngoài í ới. Khi sắp hết nhân bánh, ông tôi sẽ vét nốt phần còn
dư của gạo, đỗ và thịt làm thành cái "bánh giỏi". Lũ trẻ chúng tôi gọi
vậy, vì ông để giành cái bánh chưng bé ấy cho đứa nào ngoan và học giỏi
nhất nhà năm qua.
Nhưng thú vị nhất có lẽ là phần luộc bánh. Vì mẹ hay
mua sẵn khoai lang để đấy. Khi lửa được nhóm lên và than đã hồng, bọn
trẻ chúng tôi tranh nhau quẳng khoai vào rồi hau háu đợi khoai chín. Mùi
khoai nướng thơm nức mũi làm mấy cái mồm chọp chẹp đầy thèm thuồng. Một
năm mẹ mua lẫn lộn cả khoai lang và khoai tây. Từ đấy tôi biết rằng,
khoai tây nướng chấm đường ăn cũng ngon đáo để chẳng kém gì khoai lang.
Cái "phát minh" vĩ đại từ thời xa lắc ấy đã cứu nguy
tôi khá nhiều ngày mới chân ướt chân ráo tới Đức. Vốn ở Việt Nam chỉ
thích ăn rau củ các loại chung với cơm, tôi không thể nhanh chóng thích
nghi với đồ ăn nước bạn toàn những phô mai, xúc xích, bơ sữa béo đến
phát ngán. Hồi mới qua, tôi còn thói quen qui đổi Euro ra tiền Việt nên
thắt hầu bao rất chặt, chẳng dám mua nhiều đồ châu Á nhập khẩu đắt đỏ.
May mà Đức là xứ sở khoai tây nên thứ củ này rất rẻ. Bao nhiêu món từ
khoai tây được tôi trổ tài sáng tạo: món khoái khẩu khoai tây nướng chấm
đường làm thức ăn sáng, khoai tây để vỏ nướng ăn kèm thịt, khoai tây
trộn thịt băm đút lò, khoai tây thái mỏng trộn nước sốt nướng, vân
vân...
Sớm 30 Tết hằng năm là thời điểm gia đình tôi nhộn nhịp
dọn dẹp và trang trí nhà cửa đón xuân về. Bố lau chùi bàn thờ tổ tiên,
đánh bóng lư đồng, còn mẹ tỉ mẩn sắp mâm ngũ quả. Mãng cầu, trái dừa
nhỏ, quả đu đủ, xoài xanh theo câu "Cầu vừa đủ xài" được mẹ ưu tiên nên
năm nào cũng có mặt. Thêm nhành sung để năm mới sung túc; mấy trái cam,
quýt, bưởi để mâm quả thêm xôm tụ. Tôi thường quanh quẩn bên mẹ giúp tỉa
lá, cắt cành, dán tấm giấy đỏ có chữ Trung Quốc gì đó (chắc chữ Phúc,
Lộc hay Thọ) vào cặp dưa hay cặp bưởi. Rồi tôi lại lon ton giúp bố quét
nhà, rửa tách uống trà, treo thiệp lên cành mai, lau chùi bàn ghế... Vừa
làm, tôi vừa ngó đồng hồ và lẩm nhẩm tính lùi xem còn bao lâu nữa sẽ
đến giao thừa.
Bao nhiêu việc lặt vặt, khá là nhiều đối với một đứa
trẻ. Nhưng tôi làm với tất cả sự hăng say và tin tưởng rằng, may mắn sẽ
đến nhiều hơn khi nhà cửa sạch sẽ, tươm tất. Thỉnh thoảng mẹ đi ngang
dặn dò: "Quét cho sạch nha con, đến Tết là kị không được quét nhà tới
hết mùng đó". Sau bữa cơm tối, bố sẽ thịt một con gà trống cúng giao
thừa. Tôi luôn xung phong phụ bố giữ cánh, túm chân để ông rảnh tay cắt
tiết. Bố chiều tôi là chính, chứ sức mọn của trẻ con được mấy hột mà đòi
giúp. Lúc sắp cắt cổ gà, ông thường lẩm nhẩm: "Cuối năm, tao hóa kiếp
mày, kiếp sau làm con khác sướng hơn con gà nhe mày!". Lần đầu nghe vậy,
tôi nghệt mặt hỏi lại: "Kiếp con nào sướng hơn kiếp con gà hả bố?". Ông
chỉ phì cười mà không trả lời.
Đúng thời khắc giao thừa thiêng
liêng, bố mẹ gọi tôi lại, xoa đầu trìu mến và chúc tôi mau ăn chóng lớn,
vâng lời, học giỏi. Hồi đó mẹ chưa sinh thêm em bé, nên tôi nghiễm
nhiên là cục cưng trong nhà. Tôi nghe chúc chỉ nửa phần, nửa phần còn
lại chăm chú vào cái phong bao đỏ chót bố đang cầm trên tay. Năm trước,
tôi học lỏm được từ thằng Tí sún trong xóm mấy câu chúc thiệt hay. Nhờ
vậy mà bố lì xì tôi những 2 lần. Năm nay, làm y như năm ngoái, đợi bố mẹ
chúc xong, tôi ứng dụng ro ro:"Tết đến xuân sang, con chúc, cả nhà an
khang, tiền vào như nước, ngợp đầy hồng phước". Bố tôi bật cười ha hả,
rồi rút một lúc 2 phong bao li xì thưởng con gái. Công nhận thằng Tí sún
hay quá xá. Không biết ai dạy, mà năm nào nó cũng thủ sẵn vài câu chúc
rất vần, kiểu như "năm Mão sắp sang, xin chúc, cả nhà an khang, quyền
chức leo thang, tủ đầy bạc vàng" hoặc "vạn sự như ý, tiền nhiều nặng kí,
công việc vừa ý, sống lâu một tí".
Rồi cả nhà kéo nhau ra sân
ngắm pháo bông. Từng chùm, từng chùm rực rỡ cứ đua nhau vươn mình trên
bầu trời đen thẫm chào đón phút giây giao thoa thiêng liêng. Trẻ con nên
chẳng nghĩ ngợi nhiều, thấy Tết được lì xì, được coi đốt pháo là vui
cười toét miệng rồi. Sau này lơn lớn một chút, tôi thường nghe mẹ khe
khẽ thở dài bên cạnh: "Chắc ông bà ngoại ở quê cũng đang ngắm pháo bông!
Lâu quá rồi không về thăm hai cụ". Nỗi nhớ quê cha đất tổ của mẹ có lẽ
cũng da diết như nỗi nhớ nhà của con nơi xứ người lúc Tết sắp về phải
không mẹ?
Nhớ năm đầu tiên nơi xứ người, khi cụm pháo đầu tiên
của năm mới ưỡn mình vút lên cao, cũng là lúc khách khứa tản hết ra
ngoài xem pháo. Mấy đứa sinh viên bồi bàn bọn tôi và nhóm phục vụ nhà
hàng cũng được ngơi tay dọn dẹp. Thẫn thờ đứng ngắm từng đợt pháo tuôn
trào mà thấy như có sóng trong lòng. Mặc dù là Tết tây, nhưng bầu trời
rực sáng ánh hào quang lúc bấy giờ giống hệt giao thừa ở quê nhà năm
nào. Chỉ khác là không có mùi nhang phảng phất, không có mâm cúng ông bà
tổ tiên, cũng chẳng có ngũ quả hay cặp dưa. Đặc biệt là lạnh. Lạnh tê
tái, buốt tận đáy lòng. Lạnh vì gió và tuyết. Nhưng sao bằng cái lạnh
sâu thẳm trong tâm hồn của một đứa con phải xa gia đình, hỡi ai có hiểu
cho chăng?
Sáng mồng Một Tết, mẹ thường cho tôi "thả ga" ngủ
nướng đến hơn 10 giờ mới gọi dậy. Sau đó, cả nhà sửa soạn đến nhà ông
nội tập trung ăn trưa. Truyền thống bên nội năm nào cũng thế. Cứ trưa
ngày đầu năm, hết thảy họ hàng sẽ quây quần ở nhà ông tận hưởng một bữa
ăn đầm ấm. Đó cũng là dịp để mọi người sum họp bên nhau, cùng nhau ôn
lại những kỉ niệm xa xưa hồi còn ngoài Bắc và qua đó thắt chắt thêm tình
ruột thịt trong đại gia đình. Buổi chiều, bọn trẻ chúng tôi túm năm tụm
bảy chơi Bầu Cua Cá Cọp đến tận tối. Đứa thắng thì hả hê vì có nhiều
may mắn. Đứa thua cũng chẳng buồn, vì sợ buồn sẽ "dông" cả năm.
Qua
mồng 2 tôi hay "bám càng" bố đi thăm mấy bác, mấy chú họ hàng xa để
kiếm tiền lì xì. Heo đất của tôi cả năm nhịn đói, riêng mấy ngày này
được chủ vỗ béo liên tục. Đến tận mồng 3, mồng 4 bố mới chở tôi đi thăm
bạn bè và qua mấy nhà trong xóm chơi. Thường thì tầm này mẹ cũng hạ từ
từ mâm ngũ quả hoặc bổ cặp dưa. Dưa mẹ lựa vỏ luôn mỏng, ruột đỏ au, ăn
ngọt xớt mát lịm tận ruột gan.
Trong trí nhớ còn non nớt của tôi
thuở ấy, mấy ngày Tết trôi qua nhanh lắm. Mới hôm nào còn nhai mứt bí,
cắn hột dưa rồi tung tăng khắp xóm với chúng bạn; hôm sau đã phải lồm
cồm dậy sớm vác cặp đi học rồi. Bởi vậy, suốt thời thơ ấu, lúc nào đọng
trong tôi cũng là nỗi tiếc nuối hương vị Tết đã qua và sự nóng lòng mong
Tết lại mau đến.
Lớn lên, mải miết theo đuổi những dự định và
hoài bão lớn lao, tôi rời quê nhà học tập ở tận nước Đức xa xôi. Tết bây
giờ chỉ còn là hoài niệm đẹp đẽ một thời. Điều này đúng chẳng riêng gì
với tôi, mà đúng với tất cả các bạn du học sinh không có điều kiện thăm
gia đình vào mấy ngày ngắn ngủi cuối tháng chạp âm lịch. Khi nhà nhà ở
quê hương Việt Nam nô nức làm mứt, muối dưa hành hay gói bánh chưng
chuẩn bị đón xuân, thì tại Đức, lễ Giáng Sinh đã qua rất lâu và nhịp
sống hằng ngày đã phủ đầy lớp áo bình thường của nó.
Trong giới sinh viên, tầm cuối tháng 1 đầu tháng 2
dương lịch là lúc cao điểm thi cử. Lạng quạng học bài không kĩ để rớt
phải thi lại kì sau thì hỏng bét. Công sức suốt học kì đổ hết xuống sông
xuống biển. Ai vừa học vừa làm thì lúc này không đủ thời gian mà ngủ
nữa, nói chi đến tổ chức Tết. Mà tổ chức Tết với ai bây giờ? Dân bản xứ
thì miễn bàn, loại khỏi danh sách. Người Việt cũng chẳng có nhiều, ngoại
trừ tại các thành phố lớn như Berlin, Munich hay Frankfurt thôi. Chứ ở
thành phố bé hay tỉnh lẻ thì chẳng kiếm đâu ra cả. Cho nên tôi và vài
bạn khác thường tụ lại thành nhóm rồi tổ chức nấu nướng chung ở nhà ai
đó, hoặc có năm đi tàu đến thành phố lớn, nhập vào một hội sinh viên
người Việt ở đấy.
Chúng tôi chuẩn bị cũng đấy đủ các món ra trò:
gà luộc, chả giò, canh măng hầm chân giò, đồ xào thập cẩm. Mấy thứ "quốc
hồn, quốc túy" chủ lực ngày Tết như bánh chưng, giò lụa, hành muối và
mứt các loại chủ yếu được mua ở cửa hàng châu Á. Đúng 6h tối, tức giao
thừa ở Việt Nam, chúng tôi nâng ly chúc nhau nhưng điều tốt lành. Rồi ai
cũng tản ra để gọi điện, viết tin nhắn về nhà, hoặc lao vào laptop
ngóng người thân online ở Yahoo để chát.
Đó là mấy năm sau này
khi đã quen nhiều anh chị người Việt ở Đức. Chứ hồi mới sang, cái Tết
đầu tiên của tôi quả là tủi thân quá đi. Học kì năm ấy phải thi khoảng
10 môn, học bài gần chết. Ngày 30 Tết, sau khi chiến đấu xong môn thứ 2
trong cùng một ngày thi, tôi lao đảo trở về phòng trọ lúc gần 4 giờ
chiều. Mệt mỏi vì hôm trước thức khuya học bài, tôi lăn ra ngủ lấy sức.
May mà còn nhớ là mấy ngày trước có hẹn với mẹ sẽ online nói chuyện vào
giao thừa nên để đồng hồ báo thức lúc 6 giờ tối. Chuông reo, tối vùng
dậy chạy đến mở máy tính.
Cả nhà đang ngắm pháo hoa và đợi tôi ở bên kia màn
hình. Nghe tiếng pháo, tiếng chúc mừng năm mới của bố mẹ và em gái mà
tôi cứ nghẹn ngào, thút thít mãi. Lúc ấy ước gì có ông bụt hay bà Tiên
nào đó hóa phép cái vèo, để tôi lập tức "chui tọt" vào màn hình laptop,
ùa về hưởng giao thừa với cả gia đình ở Việt Nam. Nhưng tiếc rằng mong
ước mãi chỉ là ước mong... Thút thít một lúc rồi lại phải lấy tay quệt
nước mắt, tự trấn an mình "ráng lên, còn có vài học kì nữa là xong, rồi
lại được về quê ăn Tết". Giao thừa năm ấy chỉ ngắn ngủi mỗi vậy...Tôi
chẳng thể nấn ná nói chuyện lâu thêm với bố mẹ...2 môn thi kế tiếp đang
đợi tôi ngày mai...
Bố mẹ ơi, chỉ vài ngày nữa là Tết con Mèo
rồi. Năm nay con lại đành lỗi hẹn lần nữa, không thể về quê ăn Tết cùng
cả nhà. Lần thứ 6 thất hứa rồi bố mẹ nhỉ? Con cứ hứa thật nhiều rồi thất
hứa cũng thật nhiều, đáng giận quá đi! Xin bố mẹ tha lỗi cho con, và
hãy tin rằng, đứa con chỉ biết hứa suông này luôn hướng về nơi "chôn
nhau cắt rốn", và luôn mong mỏi được hưởng trọn vẹn một cái Tết ấm cúng
bên gia đình. Con ở xa không thể giúp bố dọn nhà, phụ mẹ sắp mâm ngũ
quả. Thông qua VnExpress, con muốn gửi lời chúc tốt lành nhất đến ông
bà, bố mẹ, các bác, các cô chú trong gia đình. Riêng đối với độc giả
khắp nơi, hãy coi bài viết của tôi là "lời quê chắp nhặt dông dài", chỉ
mong giúp các bạn "mua vui cũng được một vài trống canh".
Năm hết Tết đến, chúc mọi người ai cũng gặp hên và cuộc sống luôn phất lên.
-------------------------
(*)cải dầu: tiếng Đức: Raps, tiếng Anh: Rapeseed): được trồng để lấy dầu.
Lại Thị Hoài Linh (từ Offenburg, Đức)