Khi được yêu cầu tìm một trong số những tác phẩm của
Charles Dickens để viết cho chương trình The Essay trên BBC Radio 3, tôi
đã lập tức chọn “A Christmas Carol”, không chút chần chừ.
Bởi tôi xưa nay vẫn rất ấn tượng trước niềm say mê của Dickens đối với các kỳ Giáng sinh. Theo một thống kê, A Christmas Carol
là cuốn sách được đọc nhiều nhất của ông. Còn cụm từ "Bah! Humbug!"
(Tầm bậy tầm bạ) trong tác phẩm này là cụm từ nổi tiếng nhất Dickens
từng viết ra.
Sự nổi tiếng của A Christmas Carol, theo tôi, dựa trên sự ám ảnh sâu sắc của Dickens đối với Giáng sinh. A Christmas Carol
không chỉ là câu chuyện đơn giản về 3 con ma mà nó là cảm xúc sống động
được viết ra từ trái tim nhà văn. Người ta cho rằng, khi viết tác phẩm
này, Dickens đã khóc. Với ông, Giáng sinh là nơi trốn chạy khỏi ký ức
tuổi thơ cực nhọc, đau đớn. Khoảng thời gian kinh hoàng khi làm việc tại
Warren's Blacking Warehouse gieo vào ông nỗi sợ hãi thường trực về sự
bất an. Dickens đi đến chỗ lý tưởng hóa Giáng sinh, coi kỳ nghỉ Noel là
nơi mà sự bình an và hạnh phúc không thể bị trì hoãn hay ngăn cản, là
nơi trú ngụ an toàn trong thế giới khắc nghiệt.
 |
| Cảnh trong phim hoạt hình dựa trên tác phẩm A Christmas Carol. |
Ông từng phác thảo ra một bối cảnh tiền công nghiệp,
thậm chí còn mang hơi hướng Trung cổ - nơi ở mỗi kỳ Giáng sinh, Hạnh
phúc bị biến thành nô lệ và trẻ em là đối tượng phục vụ hàng đầu của nó.
Khi Dickens trở nên giàu có, ông muốn mình là kẻ chủ trò những cuộc vui
Noel. Rõ ràng dịp lễ Giáng sinh là thứ thuốc giải độc cho Dickens trước
nỗi ám ảnh lâu dài về một quá khứ nghèo đói và bị ruồng bỏ.
A Christmas Carol là câu chuyện xoay quanh
cuộc sống của Scrooge - kẻ giàu có keo kiệt và thiếu tình yêu thương;
Fred - cháu ông ta - và Bob Cratchit. Trong khi hai chàng trai trẻ háo
hức chuẩn bị Giáng sinh thì lão già Scrooge luôn miệng cằn nhằn "Bah!
Humbug!", rằng ngày này chỉ tổ tiêu tốn tiền thôi.
Nhà văn người Anh đã trải qua quá khứ bị phản bội và
ruồng bỏ. Mẹ ông luôn tìm cách bắt con lao động tại Warren's Blacking
Warehouse.
 |
| Phác thảo cảnh Dickens làm việc trong Warren's Blacking Warehouse |
Vài ngày sau sinh nhật lần thứ 12, Charles phải nghỉ
học và được mẹ đưa đến làm lao động chân tay tại nhà máy đóng giày
Warren’s Blacking Warehouse. Nơi này, cậu bé Charles được trả 6 shilling
mỗi tuần với lượng công việc nặng nhọc: 10 giờ mỗi ngày, 6 ngày mỗi
tuần. Điều kiện làm việc ở nhà máy rất kinh khủng và những đứa trẻ như
Charles bị đối xử tệ bạc. Charles từng nhiều lần trốn về nhưng lại bị mẹ
đưa đến đây để tiếp tục làm việc. Khoảng thời gian này đã ám ảnh nhà
văn đến suốt đờn.
Dickens đã không bao giờ tha thứ cho mẹ vì điều này.
Nhà văn từng viết: “Tôi viết những điều này hoàn toàn không trong trạng
thái phẫn uất hay bực bội, dù tôi biết những thứ này đã kết hợp với nhau
như thế nào để làm nên tôi ngày hôm nay. Nhưng tôi đã không bao giờ
quên, sẽ không bao giờ quên và không bao giờ có thể quên rằng, mẹ đã vui
vẻ đẩy tôi trở về chốn địa ngục đó”.
Bố của Dickens từng một lần đến đây, nhìn qua cửa
kính, chứng kiến điều kiện lao động của con. Điều đó đã khiến cậu bé
Charles cảm thấy vô cùng bối rối và tủi nhục. "Tôi tự hỏi, làm sao ông
ta có thể chịu đựng được cảnh đó”, nhà văn viết. Đó là lý do những kỳ
nghỉ Giáng sinh lại trở nên quan trọng và có ý nghĩa đến vậy với Charles
Dickens.
Thanh Huyền dịch